Cẩm nang cho bé

Đã đến lúc 'cai hơi mẹ' cho con!

Thứ hai, 13/05/2013, 10:47 AM
Con cứ lẵng nhẵng bám theo khiến mẹ vô cùng phiền toái. Mẹ phải chữa bệnh cho con thôi.

Ban đầu mẹ thương con, nhưng rồi việc con cứ lẵng nhẵng bám theo khiến mẹ vô cùng phiền toái, chẳng làm được việc gì. Mẹ phải nghiên cứu xem đây là bệnh hay là một dạng tâm lý bình thường để “chữa” cho con thôi.

Ngày mang thai con, mẹ nghiền ngẫm rất nhiều sách nuôi dạy con hiện đại và dự tính sẽ cho con ngủ riêng ngay khi con chào đời như dân Tây. Thế mà kế hoạch ấy hoàn toàn phá sản… Đó là ngày cả ba Tiến và mẹ Mai hớn hở khuân về cho Sữa một chiếc giường cũi tuyệt đẹp.

Ba còn lên mạng tìm nhiều mẫu thiết kế để trang trí những hoa văn tươi sáng cho căn phòng mới của con trai đầu lòng nữa. Cưng con, mẹ không đủ can đảm để con ở một mình. Đêm nghe con khóc, mẹ xót quá đành ẵm con vào nằm giữa ba mẹ. Riết rồi thành quen, cậu chàng trở thành “cục nhân” của 2 phần bánh mì là ba và mẹ hồi nào không hay. Phòng Sữa để cho nhện giăng.

Nhưng nếu chỉ có buổi tối thôi thì mẹ cũng đỡ khổ, đằng này Sữa bám mẹ suốt ngày. Đặc biệt là thời điểm mẹ Mai nghỉ sinh và nghỉ việc suốt 2 năm thì con hầu như không rời mẹ nửa bước. Sữa bám mẹ suốt như hình với bóng.

Con bám mẹ như hình với bóng (Ảnhh minh họa)

Chỉ cần tách ra vài phút là chàng khóc váng lên, chạy đi tìm mẹ ngay. Nếu mẹ đi chợ, Sữa sẽ đi lấy nón, ngồi lên sàn xe chờ mẹ. Nếu mẹ lén đi, thức giấc không thấy thì nhà cửa sẽ inh ỏi tiếng khóc của chàng.

Công cuộc đưa Sữa đến lớp mầm non cũng cực hình không kém. Sữa khóc ngằn ngặt, giãy giụa cho đến khi bóng mẹ khuất sau cửa lớp. Trở về nhà, cậu chàng luôn quẩn quanh bên mẹ. Các bạn hàng xóm cùng độ tuổi qua chơi cũng không phải là đối tượng thu hút của Sữa. Nói tóm lại, dù làm gì, Sữa cũng muốn có mẹ bên cạnh.

Rồi con trai lên 4, mẹ đi làm trở lại. Lần này mẹ quả thật quá mệt mỏi với kiểu mè nheo đòi theo mẹ của Sữa. Cuối tuần, mẹ hầu như chẳng làm được việc gì vì con cứ nằng nặc, lẽo đẽo theo sau, kể cả khi mẹ làm bếp.

Nếu đã đi ngủ thì thôi, thức dậy, việc đầu tiên là dụi mắt và chạy đi tìm mẹ ngay. Nếu không có mẹ là Sữa phải ngồi khóc i ỉ một lúc mới chịu nín. Nếu ai lại gần cho bánh trái và dỗ dành thì Sữa càng làm “giá”, khóc inh ỏi hơn. Chỉ khi nào mẹ đến thì cậu mới thôi khóc.

Ông ngoại có nuôi một con gà gô và thường thả cho nó loanh quanh trước sân, Sữa thích gà lắm. Mấy lần mon men ra chơi nhưng mẹ la, cấm tiệt vì đang ngại dịch cúm gia cầm. Buổi trưa, chàng ta lén đến chuồng phá gà, bị gà đuổi và té ngã bầm chân.

Nghe tiếng cháu khóc, bà ngoại vội vàng chạy đến đỡ dậy nhưng chàng nhăn nhó: “Bà đừng sờ vào người con. Con muốn mẹ thôi, mẹ ơi, hu hu”. Chỉ đến khi mẹ lao tới, xuýt xoa sờ vào cái đầu gối tứa máu của Sữa thì cậu mới chịu cho mẹ ẵm vào nhà.

Buổi tối, Sữa leo lên giường và thường ra lệnh cho cả ba và mẹ rất oai: “Đi ngủ thôi, nói chuyện gì mà lắm thế!”. Ba mẹ buồn cười nhưng đành quay lưng nén lại cười rung cả người. Sữa thường chia lãnh địa ra 3 phần rõ rệt và luôn chiếm phần hơn với đôi chân dang rộng. Có lần mẹ đùa: “Sữa nay là “thanh niên”, sắp lấy vợ được rồi, qua phòng mình mà ngủ nhé!”. Ngay lập tức cu cậu đáp trả: “Con không phải là thanh niên! Con chưa có người yêu mà”.

Ba Tiến liền bảo: “Thanh niên Sữa nên về phòng mình đi, trả mẹ cho bố nhé”. Sữa suy nghĩ ra nhiều chiêu lắm. Cuối cùng chàng lém lỉnh ngã giá với ba Tiến rằng: “Cho con mượn chỗ ít hôm đã”.

Đã quen hơi mẹ, hôm nào mẹ bận quyết toán công nợ đến khuya là Sữa trằn trọc như người già khó ngủ. Hôm qua, mẹ đi từ thiện ở Châu Đốc, con trai nằm cạnh ba nhưng không chịu ngủ ngoan, cứ quấy khóc suốt đêm. Ba dỗ dành mấy cũng không được. Ba đành bấm điện thoại cho chàng nói chuyện với mẹ nhưng cu cậu vẫn khóc đến sốt ruột.

Ba nghĩ ra sáng kiến nằm qua phía mẹ cho Sữa ôm ngủ mà con vẫn lăn lộn thấy thương. Ba vỗ vỗ Sữa và bảo: “Hay ba đọc truyện cổ tích cho Sữa nghe nhé”. Chàng lắc đầu quầy quậy: “Giọng ba dở lắm, mẹ đọc mới hay”. Ba “quê” dễ sợ, liền điện thoại méc mẹ.

Đến 12h đêm rồi mà Sữa vẫn không chịu ngủ trong khi ba đã ngáp sái quai hàm rồi. Ba bực quá, rồi to tiếng: “Ngủ đi, mai ba còn phải đi làm nữa”. Sữa mếu máo khóc: “Không có mẹ, con khó ngủ quá đi à”.

Ba ôm con vào lòng, thấy xót quá. Thì cũng phải thôi, Sữa quen hơi mẹ rồi mà. Có lẽ lần này mẹ về, cả ba và mẹ tập cho con ngủ riêng. Cũng đã đến lúc “cai hơi mẹ” cho chàng rồi đây.

Hãy để bé ngủ riêng dần

Hội chứng bám mẹ không phải là bệnh lý nhưng nếu người mẹ không biết cách giúp con trẻ thì đó cũng là mầm mống của bệnh tâm lý, nhiều nguy cơ của bệnh tự kỷ, trầm cảm và những rối loạn nhân cách sau này.

Tốt nhất hãy cho trẻ một thế giới phong phú và đa dạng với môi trường xung quanh, cho trẻ độc lập giải quyết những việc phù hợp. Lúc này, cách tốt nhất là nên lấy cái áo nào của mẹ để bé nghe hơi mẹ cho dễ ngủ hơn.

Hãy tắt bớt đèn, bật chút nhạc không lời và có thể cho bé uống chút sữa nóng trước khi ngủ. Giải thích cho con về việc mẹ đi làm xa. Tuy nhiên, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Giải pháp lâu dài chính là hãy cho bé ngủ riêng dần để bé quen tính độc lập từ nhỏ.

Theo Eva.vn